Truyện ngắn kinh dị: Chuyến xe bí ẩn

"Chuyến Xe Bí Ẩn" là một truyện ngắn kinh dị tâm lý được xây dựng từ những hình ảnh siêu thực và nỗi sợ nguyên thủy của con người: nỗi sợ bị kiểm soát, bị săn đuổi, bị cuốn vào một trò chơi mà bản thân không hề biết luật lệ.

Tôi và cậu ấy – hai đứa con gái, hai người bạn thân – ngồi cạnh nhau trên một chiếc xe khoảng mười sáu chỗ, loại xe du lịch màu trắng đục, không ai bảo ai, cứ thế lên xe, cứ thế ngồi im. Chẳng ai giải thích hành trình. Chẳng ai hỏi điểm đến. Kỳ lạ thay, không một ai thấy điều đó bất thường.

Trừ tôi.

Ngay từ giây phút bước lên xe, tôi đã cảm thấy có một mùi gì đó rất cũ, rất lạnh, phảng phất như mùi đất ẩm dưới hầm mộ. Nhưng kỳ quái nhất là những ô kính. Tất cả đều mờ đục. Không phải kiểu kính bị hấp hơi hay bám bụi bình thường, mà là một thứ mờ sữa, mờ đặc quánh như có ai đó trát một lớp sáp mỏng lên mặt kính từ bên trong. Chỉ duy nhất tấm kính chiếu hậu phía trước là còn phản chiếu được thứ ánh sáng yếu ớt. Và qua đó, tôi thấy một thế giới không thuộc về mình.

Những con đường ngoằn ngoèo, cảnh vật lạ lẫm, toà nhà và rừng núi. Mọi thứ vừa quen vừa lạ, như thể tôi đã thấy trong một cơn ác mộng nào đó từ rất lâu rồi.

Tôi quay sang hỏi bạn: “Mình đang đi đâu vậy?”

Nó nhìn tôi như thể tôi vừa hỏi một điều ngớ ngẩn nhất đời: “Đi thành phố mà. Nãy mình còn đi qua vòng xoay nổi tiếng kia kìa.”

Tôi cố nhớ. Không thấy. Chỉ thấy một vùng trống rỗng mênh mông trong ký ức, như có ai đó đã lấy dao cạo sạch một mảng ký ức của tôi.

Xe tiếp tục chạy rồi dừng trước một khu nhà khách công an, một người con trai bước xuống, cửa đóng, xe đi tiếp. Bên ngoài trời tối dần. Thành phố mà chẳng thấy thành phố, chỉ thấy khung cảnh rừng núi cô quạnh, những cung đường quanh co hẻo lánh dẫn chìm trong màn sương mù dày đặc. Tôi bắt đầu thấy bất an, nhưng không hiểu sao tôi không dám nhìn thẳng ra kính xe phía trước hay cửa sổ bên hông mà chỉ dám nhìn chằm chằm vào lớp kính sau xe với hình phản chiếu của chiếc gương chiếu hậu, thứ duy nhất còn chút ánh sáng rõ ràng. 

Rồi trời sáng hơn. Xe dừng trước một nơi giống trường học. Tiếng thông báo vang lên: “Xuống xe.” Mọi người ùa ra. Tôi và một người nữa xuống cuối. Đúng lúc đặt chân đến cửa xe, một nỗi sợ hãi nguyên thủy ùa đến, như thể có ai đó thôi thúc tôi: “Nhanh lên!” Tôi lao ra. Nhảy xuống. Nhưng đã muộn. Người kia nhanh hơn tôi nửa nhịp. Tôi thành người cuối cùng.

Không khí lặng ngắt. Rồi một giọng nói vọng ra: “Người xuống cuối cùng phải chết.”

Tôi chưa kịp hiểu thì lưỡi dao đã chém xuống. Tôi bị chặt đầu.

Nhưng tôi không chết. Điều kinh khủng nhất không phải là chết, mà là bị chặt đầu mà vẫn thấy, vẫn nghe, vẫn nghĩ. Đầu tôi gần như lìa khỏi cổ, nhưng bằng một cách quái dị nào đó, nó vẫn còn dính. Tôi nhìn thấy máu. Tôi nhìn thấy bọn lính canh kéo tôi đi. Tên quản trò tiến lại định kết liễu tôi. Trong cơn điên dại, tôi nhìn hắn và nói: “Dù sao tôi cũng sắp chết, chắc chắn sẽ chết.” Hắn dừng lại. Nhìn tôi và bỏ đi.

Sau đó, tôi chứng kiến những trò tiêu khiển bệnh hoạn. Những học sinh trên xe bị chia làm hai nhóm: một nhóm bị ép cởi phần trên, một nhóm bị ép cởi phần dưới. Tiếng cười của bọn quản trò vang vọng như tiếng ma quỷ. Kẻ đứng đầu là một người đàn ông mặc cổ phục, nói thứ ngôn ngữ Trung cổ, ánh mắt tràn đầy hả hê và căm ghét.

Tôi trốn lên xe nằm thoi thóp. Một nhóm học sinh mới lên. Một cô gái phát hiện ra vết chém trên cổ tôi, mặt tái mét: “Tại sao mày còn sống?” Từ phía sau, một giọng nói: “Xem xem bí quyết của nó là gì.” Cô ta tiến lại, bàn tay lạnh ngắt chạm vào cổ tôi, rồi bất ngờ cố tách vết thương ra. Tôi giật mình, trong cơn hoảng loạn, tôi chộp lấy cây bút bi, chĩa vào cổ bạn trai cô ta. Hắn vùng ra và tôi buộc phải chạy thoát. Cuộc săn đuổi bắt đầu.

Tôi chạy. Họ đuổi. Nhưng không phải bọn học sinh đáng sợ, bọn họ bị giới hạn bởi những tên lính canh và quản trò. Một tên lính có địa vị rất cao đích thân truy đuổi tôi. Tôi chạy đến kiệt sức, nhưng hắn không bắt được. Rồi bằng một sự hiểu lầm kỳ lạ, cuộc truy đuổi dừng lại. Tôi nhảy qua hàng rào, thoát khỏi khu vực của chúng.

Phía bên kia là một căn hầm tối đen, ẩm thấp, bên dưới thấp thoáng bóng người bị giam giữ, bên trên là vô số lớp mái được tạo thành từ những chiếc bàn xếp chồng lên nhau. Tôi chui vào giữa những lớp bàn ấy, nín thở, cho đến khi nghe thấy tiếng động ngay phía dưới. Một người khác đang trốn ở đó. Trong bóng tối, tôi nhìn thấy một cánh tay ngay trước mắt mình. Tất cả chìm trong sự im lặng chết chóc. 

Màn đêm buông xuống. Tôi đang ở nhà. An toàn. Bên cạnh là người bạn đã đi cùng chuyến xe hôm ấy. Tôi nghĩ mình đã trốn thoát. Tôi muốn kể hết cho mẹ để được bảo vệ. Nhưng trước khi kịp mở lời, một người phụ nữ xuất hiện. Tôi nhận ra cô ta thuộc phe bên kia – dù không biết vì sao, tôi chỉ biết điều đó. Cô ta nói: “Tôi đến giao thiệp cưới.” Tôi phản ứng dữ dội: “Tôi không quen chị.” Mẹ tôi đứng ra tiếp chuyện. Người phụ nữ lấy ra ba tấm thiệp cưới, đưa một tấm cho tôi: “Dượng con gửi.” Tôi nhìn tấm thiệp, một cảm giác ghê sợ dâng lên: “Tôi không quen. Tôi không đi.” Nhưng mẹ và những người thân đều nói: “Có mà. Con quen chứ.”

Ngoài trời bắt đầu mưa. Tôi ném mạnh tấm thiệp ra sân. ẦM! Một tia sét giáng xuống, thiệp cháy rực. Hai người kia cũng ném. ẦM! ẦM! Ba tia sét. Ba tấm thiệp cháy thành tro. Mẹ nhìn tôi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi bắt đầu kể về chuyến xe bí ẩn đó. Từng chi tiết hiện lên rõ mồn một. Nhưng càng kể, tôi càng thấy lạnh. Tôi dừng lại. Và tôi nhớ ra. Tôi đã bị chặt đầu. Tôi đã chết ngay từ khi bước xuống xe. Vậy người đang ngồi đây là ai? Tôi hay chỉ là thứ gì đó tưởng mình vẫn còn sống?

Khoảnh khắc ấy, cả thế giới xung quanh vỡ vụn. Tiếng mưa biến mất. Mẹ biến mất. Ngôi nhà biến mất. Mọi thứ chìm vào bóng tối. Và tôi choàng tỉnh. Trái tim đập điên cuồng. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Nhưng điều khiến tôi sợ nhất không phải những kẻ quản trò.

Không phải cuộc truy đuổi.

Cũng không phải cái đầu bị chặt lìa.

Mà là giây phút cuối cùng ấy.

Giây phút tôi nhận ra...

Có lẽ mình chưa từng rời khỏi chuyến xe đó.


Bình luận
  • Đánh giá của bạn
Đã thêm vào giỏ hàng